Ngạo Kiếm Vô Song - Sưu tầm
Càn Khôn Đại Na Di
-Vút, gió xoáy cuồn cuận thổi, phía dưới một cái vực sâu không đáy, nhìn xuống chỉ thấy một mảnh đen kịt.
Một
quái nhân, trên mặt toàn sẹo xuất hiện, trên lưng có một cái
mai rùa, quái nhân đi đến bên bờ vực rồi nhảy xuống.
Mãi
một lát sau khi đáp xuống đáy vực bên vách núi có một động
phủ khổng lồ, hai bên cửa có hai hàng thị vệ. Tất cả đều là
cự ma thân hình ghê rợn, thực lực cực cao. Quái nhân tiến thẳng
vào.
-Ô Quy đại nhân, hai hàng thị vệ thi lễ. Ô Quy khẽ gật đầu rồi đi vào.
Sau
cánh cửa là một thông đạo nối sâu xuống lòng đất, toàn bộ
thông đạo có màu đỏ như máu,trên đường đi của Ô Quy thông đạo có
rất nhìu ngã rẽ nối tới nhiều địa phương đặc biệt, những địa
phương băng liệt này mang theo vẻ âm u đáng sợ.
Ra khỏi
thông đạo là một mảnh đất hoang vu, thiên địa mất sắc, xương phơi
đầy đồng, Ô Quy vẫn đi thẳng lại xuất hiện một thông đạo khác.
-Dạng Thông đạo không gian này chỉ có đẳng cấp cao
cường như Ma Thần Đại Nhân mới tạo ra được. Ô Quy thập phần
kính ngưỡng nói.
Cuối cùng, Ô Quy đi ra thời gian thông đạo, ở
trước mặt hắn là một huyết trì khổng lồ, những dòng sông máu
chảy về đài phun lên cao rồi lại hội tụ về. Nhìn cảnh này
thật sự không biết phải giết bao nhiêu người cho đủ.
Cuối Huyết trì có một con mắt to nằm từ từ mở ra, nó chiếu một tia yêu khí vào người Ô Quy.
Cứ như vậy, Ô Quy đứng trên bệ đá cho con mắt kia soi mói.
-Ba” một tiếng, cảnh cửa đá mở ra, Ô Quy đi vào một không gian khác, con mắt kia cũng nhắm lại.
Lại
đảo mắt nhìn quanh, xuất hiện ở trước mắt Kim Ô là một tòa thành trì to
lớn, tòa thành trì trước mắt này to lớn vô cùng, lâu vũ san sát, cổ
điện chìm nổi, đường đi rộng rãi nhưng nhìn kĩ sẽ nhận ra nơi này
hầu như bị hư hại sụp đổ vì một trận chiến kinh thiên nào đó.
Trên trời cao có một cỗ quan tài xa hoa, chạm khắc tỉ mĩ được làm bằng xương trắng Ô Quy quỳ xuống hành lễ.
-Đại vương.
-Ông ông ông cỗ quan tài phát sáng. Từ trong đó phát ra tiếng nói:
-Tình hình sao rồi?
-Khởi
bẩm đại vương, tất cả hầu như đều theo tính toán của chúng
ta. Chỉ có Hắc Long Ma cùng Thất Thải Yêu Xà lại bại trận,
Nhưng nơi đó dù bọn chúng thắng cũng bị thất hại nặng nề. Ô
Quy kính cẩn trình bày.
-Hừ hai tên phế vật vô dụng làm
mất thời gian của ta. Mà cũng chả sao, mọi việc điều trong
tầm kiểm soát của ta.
-Ta có việc khác cho ngươi đây. Một tấm bảng đồ bằng da roi vào tay Ô Quy.
-Đi đến đó lấy nó lên cho ta. Nói xong Ô Quy bị đẩy ra khỏi điện………
Màn đêm không trăng, không sao, không gió, không ai đi ngang qua con phố quen.
Có mình Tiểu Phàm nơi đây cô đơn ôm bó hoa tươi đặt bên cạnh Bích Dao.
-Ta nhất định sẽ cứu nàng Bích Dao, nàng sẽ tỉnh lại.”
Thổn
thức, Tiểu Phàm nói như thể đang buông ra từng tiếng: “Chúng ta sẽ ở
bên nhau, Bích Dao, nhất định, chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau…”
Tiểu
Phàm lấy ra ngọc giản bóp nát, nhất thời vô số hào quang mộng ảo ngưng
tụ giữa trời đêm, tựa như ngàn vạn vì sao rơi xuống, không gian xuất
hiện sóng gợn nhỏ, một nữ nhân tuyệt mỹ tay cầm một chiếc ô đáp
xuống
– Ngươi đã giải quyết xong mọi chuyện,quyết định đi Vạn Xuân Thế Giới?
– Phải, đã quyết định rồi.
Tiểu Phàm đáp.
–
Được, ngươi mang theo ngọc giản này khi nào muốn trở về thì
bóp nát nó. Nói xong Hằng Nga Tiên Tử ném về phía Tiểu Phàm.
Tiểu Phàm quay lưng lại nhìn các trưởng lão cùng các chủ chốt của Quỷ Vương Tông:
-Ta
tạm thời sẽ đi một thời gian chưa biết khi nào sẽ trở về, tất
cả công việc của Tông phái mong mọi người hết lòng. Tiểu phàm
cuối người thi lễ mọi người cũng đáp lễ lại.
-Ngươi yên tâm trong lúc ngươi đi ta sẽ thay ngươi quan tâm Quỷ Vương Tông.
– Tạ ơn tiên tử.Tiểu Phàm hành lễ
– Được rồi ngươi còn có chuyện gì cần nói không. Nếu không còn, vậy đi theo ta.
– Đã không còn, vãn bối thay mặt Tông phái tạ ơn tiên tử tiền bối.
– Được, như vậy…. Chúng ta đi thôi.
Hằng
Nga tiên tử nói rồi, vung táy áo, chiếc ô trên tay xòe ra. Thấy trời
đất xoay chuyển, Chiếc ô trên tay xoay tròn vô số ánh sáng màu sắc vụt
qua, bắn vào không gian một vết nứt hiện ra.
Tiểu Phàm
sức kinh ngạc, Hằng Nga tiên tử không hề dùng trận pháp gì, trực tiếp
dùng pháp lực vô thượng xé mở hư không, hoàn thành xuyên qua không gian!
-Hằng
Nga tiên tử tiền bối, vãn bối thất lễ, không biết tiên tử phải
chăng là Truyền Thuyết cảnh? Tiểu Phàm rất bất ngờ vì nếu
muốn xuyên không gian thì phải có trận pháp hùng hậu hỗ trợ
hoặc thực lực truyền thuyết cảnh trở lên, nhưng Tiểu Phàm cảm
nhận được thực lực nàng cũng chỉ hơn mình không quá nhiều.
Mà
lần xuyên qua hư không này đương nhiên là đi tới thế giới khác, tức là
xuyên qua không gian không biết bao nhiêu trăm triệu dặm, đúng là không
thể tưởng tượng!
Hằng Nga tiên tử nói:
-Ta chỉ nữa
bước truyền thuyết mà thôi, đây là Hư không đại na di, tu vi của ta
quả thật không thể phát động, nhưng bổn cung dựa vào chiếc ô này. Tên
nó là Hư Không Hồng Ô, nó là thánh khí bổn mạng của ta, đặc
tính không gian của nó rất đặc biệt vì vậy ta mới có thể thi
triển Hư Không đại na di.
Hằng Nga Tiên Tử dừng lại một chút rồi nói tiếp:
–
Lực lượng pháp tắc đều có tác dụng riêng, nếu có thể thì nhất định phải
lĩnh ngộ thêm một chút, có thể dùng thêm pháp bảo hỗ trợ để cho
áo nghĩa đạt cao nhất. Tuy nhiên đôi khi tham thì thâm, lĩnh ngộ
pháp tắc quá nhiều thì lại thành cản trở tu vi tiến bộ. Có những võ giả
tu vi đến cảnh giới cao lại vẫn không lĩnh ngộ pháp tắc không gian được
cao, tuy nhiên bọn họ dựa vào pháp khí đại trận vẫn có thể tiến hành Hư
không đại na di.
– Vâng, vãn bối thụ giáo. Tiểu Phàm như được mở ra trang sách mới.
Sau
nửa canh giờ vết nứt kia hoàn toàn hiện ra rõ ràng, uy áp đã
dịu đi không còn tán loạn nữa. Nguyên Khí từ trong đó tỏa ra
nồng nặc làm Tiểu Phàm choáng ngợp.
Thấy ánh mắt cảu Tiểu Phàm Hằng Nga Tiên Tửu nói.
-Trong
đường hầm không gian rất dễ hỗn loạn vì vậy phải có nguyên
khí tạo thành Vách tường không gian. Để tạo ra nó hao tổn rất
nhiều nguyên khí ah, sau khi ngươi đi chắc ta nằm liệt giường cả
tháng.
– Đi thôi, tu vi của ngươi chỉ có Vô Song Cảnh cửu
tinh,xuyên không sẽ bị một chút pháp tắc cản trở, phải vận lực phòng
hộ bản thân. Bằng không đường hầm không gian nếu số nhọ ngươi sẽ bị
tan thành tro bụi lập tức.
– Vâng, làm phiền tiền bối. Tiểu
Phàm bước vào vết nứt rồi biến mất, sau đó vết nứt cũng dần
thu hẹp lại rồi biến mất
Đọc truyện hay đừng quên like và chia sẻ truyện tới bạn bè, để lại bình luận là cách để ủng hộ webtruyenfree. Thỉnh thoảng ấn vào q uảng c áo ngày 1-2 lần để tụi mình có kinh phí duy trì web các bạn nhé!