Danh Môn Ác Nữ - Chương 100
× Để đọc chương tiếp theo ấn vào nút (DS Chương) để chọn chương cần đọc hoặc ấn vào Chương Tiếp / Tiếp ở trên và phía dưới cùng trang.    

trước tiếp
8


Danh Môn Ác Nữ


Chương 100



Trong khoảng thời gian ngắn người trong toàn bộ Ung đô đều đang bàn luận, rối rít để ý, càng có thêm người hâm mộ Vạn Thục Tuệ có phần đồ cưới độc nhất trong thiên hạ, người khác dù muốn có cũng đều hoàn toàn không thể có.

Mà để ý quá mức nhất trong đó chính là Tạ Hoài Ẩn, ngày đó khi hắn nhìn những thứ đồ này tới, hắn cũng đã hoàn toàn không thể bình tĩnh, nếu như nói chuyện mang những món đồ vật này đi sẽ không bị mất mặt hoặc cũng sẽ không bị thất Hoàng tỷ của hắn khiển trách một trận, Tạ Hoài Ẩn thật sự không để ý sẽ làm ra hành động đầu trộm đuôi cướp này rồi, bởi vì những món đồ này thật sự quá khiến cho người ta si mê.

Tạ Cẩn Họa nghe từ chỗ Tạ Hoài Ẩn hết lần này đến lần khác, nàng dù ít dù nhiều cũng có vài phần hứng thú với những món đồ tinh sảo này, nhưng đây dù sao cũng là của hồi môn của người ta, cũng không thể tính kế mang những món đồ này về sở hữu, chuyện mặt dày bậc này Tạ Cẩn Họa tự nhận làm không ra được, dĩ nhiên cũng không cho phép người khác làm ra chuyện như vậy.

“Hoàng tỷ, tỷ thật sự không nhìn thấy, những thứ đồ này cho dù là làm cống phẩm cũng một chút đều không kém.” Trong vẻ mặt Tạ Hoài Ẩn vẫn còn mang theo vài phần si mê.

Tạ Cẩn Họa nhìn công vụ đã chất đống trước mặt mình, nàng đặt bút son trên tay xuống, vuốt vuốt mắt đã mệt mỏi rã rời lại day ấn đường vô cùng mỏi mệt, nàng nói: “Hoài Ẩn, đệ để chút tâm tư, bố trí đệ ở hộ bộ cũng không phải kêu đệ làm trò cười ở hộ bộ, đệ thân là Vương gia, dù sao cũng nên phù hợp với người thân là Vương gia cũng làm chuyện phù hợp với thân phận của đệ. Những chuyện không cần quan tâm này cho dù đệ quan tâm cũng không có tác dụng đúng không? Hiện giờ phụ hoàng thường xuyên hôn mê bất tỉnh, đệ cũng phải đảm đương nổi gánh vác đệ phải làm.” d1en d4nl 3q21y d0n

Tạ Cẩn Họa thật sự có phần nói không rõ ràng với đệ đệ này của mình, đây là có lòng muốn trách cứ đi, nhưng cố tình hắn luôn bày ra vẻ mặt “Ta cũng đang làm chính sự” cho ngươi nhìn, phải nói hận không rèn sắt thành thép được đi, nhưng cố tình tiểu tử này lại có thể vào lúc mấu chốt nghĩ ra biện pháp đến giải quyết sự tình khiến cho nàng thật sự không biết nên làm gì hắn mới phải, vị trí giám quốc này của nàng không có khả năng vĩnh viễn ngồi xuống, hiện giờ phụ hoàng bị rơi vào ngủ mê man, thỉnh thoảng cũng sẽ tỉnh táo một khoảng thời gian tới xử lý triều chính, lúc này các đại thần mới có thể dễ dàng để cho nàng ngồi thẳng, nhưng nếu như có một ngày phụ hoàng thật sự không ở đây, đến lúc đó cả Đại Khánh không biết sẽ biến thành tình huống như thế nào.

Tạ Cẩn Họa có lòng sắp xếp Tạ Hoài Ẩn ở hộ bộ để cho hắn học hỏi kinh nghiệm, nhưng không biết là do ước nguyện ban đầu của nàng đã sai lầm rồi hay tính tình tên tiểu tử này sẽ diễn biến đến trình độ như vậy, hai năm qua ở trên hộ bộ, chiến công của hắn không thể coi như hoàn toàn không làm ra, chỉ cần phải dùng đến ngân lượng nhất là vào thời điểm thiên tai, hắn có có biện pháp khiến các đại thần mặt không tình nguyện hiến ra một nửa bổng lộc, nhưng phần hình tượng này của hắn ở trong lòng các đại thần thật sự không đề cập tới còn tốt, chỉ sợ nếu như trong triều đình cử hành một bỏ phiếu đề cử ai trên triều đình là người khiến cho người ta chán ghét nhất, hắn nhất định đứng đầu bảng.

“Hoàng tỷ đây sai lầm rồi, đệ đệ cũng đã nghĩ đến một số biện pháp tốt rồi, trong triều Đại Khánh hễ là muối, sắt và lá trà đều là thứ người khác không thể dính vào, đến Hoàng tỷ cũng biết hiện giờ trong quốc khố thật sự trống không, những thứ đồ tuyệt đẹp này có thể nắm giữ, tất nhiên cũng có thể mang đến không ít ích lợi vì quốc khố, đệ thấy ngày đó người uống rượu mừng không ai không hết sức để ý đến những thứ đồ kia.” Tạ Hoài Ẩn rất nghiêm túc nói, “Hiện giờ trong Ung đô cũng vô cùng để ý tới chuyện này, những dân chúng kia cũng đang xem chừng, nếu lúc này mở cửa tiệm, chỉ sợ trong này kiếm được không biết bao nhiêu, tỷ xem dạo này đến trong thành cũng không buôn bán đồ gì, cho nên tiểu nha đầu kia cũng đang đợi, chờ một thời cơ tốt nhất, có lẽ, chuyện này và tiểu nha đầu kia mà nói vẫn còn có chỗ có thể làm.”

Tạ Hoài Ẩn mơ hồ nghĩ đến khi đó gặp Vân Thù, nàng nói với mình lui về sau nói không chừng sẽ có lúc hợp tác với hắn, khi đó hắn chính là thoáng có vài phần ý định, nhưng như

Chưa có ai yêu thích truyện này!
× Chú ý: Ấn vào MENU chọn D/S TRUYỆN ĐANG ĐỌC hoặc ấn vào biểu tượng CUỘN GIẤY ở trên cùng để xem lại các truyện bạn đang đọc dở nhé.    

Đọc truyện hay đừng quên like và chia sẻ truyện tới bạn bè, để lại bình luận là cách để ủng hộ webtruyenfree. Thỉnh thoảng ấn vào q uảng c áo ngày 1-2 lần để tụi mình có kinh phí duy trì web các bạn nhé!


 BÌNH LUẬN TRUYỆN