Hồ yêu, nàng là của ta! - Chương 2
× Để đọc chương tiếp theo ấn vào nút (DS Chương) để chọn chương cần đọc hoặc ấn vào Chương Tiếp / Tiếp ở trên và phía dưới cùng trang.    

trước tiếp
126


Hồ yêu, nàng là của ta!


Chương 2


Đối với người chị này của mình, cô cũng thật sự không biết nên làm thế nào. Kiễng chân lên một chút, lấy chiếc khăn tay của mình lau hết đi những vệt nước mắt trên mặt của Hoa Lệ rồi tươi cười nói:

“Nước mắt tràn ra như suối đổ rồi này còn dám nói là không khóc”

“Ly nhi trưởng thành rồi, còn biết quan tâm người khác nữa”.( Từ bây giờ mình sẽ chuyển Bạch Ly thành Ly nhi cho thân mật -_-)

Nghe lời an ủi của Ly nhi mà cô lại bật cười, có lẽ bởi tại sự ngây ngô của đứa em út này a. Dang tay ra ôm trọn người đối diện vào trong lòng, thật ấm áp! Bỗng nghe thấy tiếng nói nhõng nhẽo phát ra:

“Ai… Được rồi, được rồi. Chị ôm chặt quá rồi đó! Làm em muốn nghẹt thở luôn. Thôi nhanh nhanh đi kẻo phụ vương lại trách mắng bây giờ”

Bó tay! Vừa khen nó có một câu, nó liền ra vẻ ta đây với mình, sắp không dạy nổi rồi!

Hai thân ảnh cùng bước đi trên hành lang vốn dài dằng dặc đầy uy nghi lộng lẫy, nhưng hôm nay lại có thêm vài phần tươi vui là lạ. Trên những chiếc cột khổng lồ trắng toát dọc hành lang được quấn thêm một dải lụa xanh lam tượng trưng cho may mắn, hạnh phúc mà chỉ khi có dịp quan trọng thì nó mới được phô bày. Những chiếc đèn lồng, ruy băng rực rỡ cũng được treo lên, khách khứa được mời nhiều không kể xiết, đi đi vào vào tấp nập với bao nhiêu là kì trân dị bảo để chúc mừng vị công chúa tròn 100 tuổi.

Hơi ngạc nhiên trước khung cảnh náo nhiệt này, cô không thể ngờ được sinh nhật năm nay của cô lại khác mọi năm đến như vậy. Mà hiển nhiên là phải như vậy đi, ai bảo cô là công chúa cơ chứ! Đang thích thú ngắm nhìn những món quà mà mọi người tặng cho mình, toàn là hàng hiếm trên đời, cô mà “thâu” hết chỗ này vào phòng mình thì chắc không còn chỗ để mà nằm luôn mất, chỉ là… đã cho-thì-phải-nhận-thôi~

“Em có vẻ thích những món quà này quá nhỉ?”. Không để ý từ nãy giờ Hoa Lệ vẫn luôn theo sau cô, bây giờ tự nhiên lại nói khiến cho cô giật mình không kém.

“Đương nhiên rồi, toàn là vật hiếm không, chỉ tiếc là không được mang theo đến Nhân giới”

“Mà Ly nhi à, em đã học thuộc Nhân ngôn chưa đó?”.(Nhân ngôn=ngôn ngữ của nhân giới)

“Vừa dài vừa khó, may là em thông minh, chứ nếu không chắc nổ đầu luôn mất”

“Lần này đi nếu có chuyện gì nhớ phải dùng Hạc truyền tin báo cho chị biết, chị sẽ giúp em”

“Vâng vâng”

Đang nói cười rôm rả thì Oánh nhi-người hầu thân cận nhất của bạch Ly vội vã chạy đến.

Thở đứt hơi với vị chủ tử này cửa cô mất, vừa mới sáng sớm ra đã không thấy đâu, hại cô bị Hồ Vương mắng cho một trận. May mà tìm thấy, còn chưa kịp thở xong, nói:

“Công chúa à, người có thể ngoan ngoãn tí được không? Hồ Vương sắp tức giận đến nời rồi đó, người mau mau đến Nội Điện đi a”

Ánh mắt của Bạch Ly và Hoa Lệ chạm nhau, rồi bỗng bật cười rất sảng khoái, không ngờ vị phụ vương này của hai cô cũng có ngày tức giận. Cả hai liền xoay người một cái, hai ánh chớp đỏ nháng lên rồi bóng dáng của hai cô cũng không thấy đâu nữa.

Trong Nội Điện rộng lớn, ở trong này thật khác hẳn ngoài kia! Không ồn ào náo nhiệt, đầy sự trang trọng, uy nghiêm. Người ngồi trên tòa tháp cao nhất kia chính là Hồ Vương-người thống trị cả Yêu giới, hai bên còn có Vương Hậu và Ngoại tổ mẫu-người đã sáng lập nên Hồ tộc. Mỗi người đều hiện lên mình đầy đủ sự uy quyền mà một vương giả nên có.

“Sao hai đứa nó còn chưa đến?”. Giọng nói lạnh băng khốc liệt phát ra, vang vọng cả Nội Điện, khiến cho tên lính kia giống như bị cho vào hầm băng, phát run hết cả người.

“Phu quân, chàng tức giận cái gì? Chắc bọn nhỏ đang đến thôi”. Lại một giọng nói nữa cất lên, không yểu điệu mà đầy sức hút, ngang ngạnh không kém gì của Hồ Vương. Tóc của bà cũng trắng muốt như của Bạch Ly, hẳn là cô được di truyền mái tóc này từ mẹ của mình. Đôi bàn tay của bà trắng nõn, duyên dáng, đôi mắt đầy tinh tế, sắc sảo, Hồ Vương quả là biết chọn người.

Tiếng nói của Vương Hậu vừa dứt thì giữa đại điện cũng nháng lên hai ánh sáng, rốt cuộc thì người làm cho Hồ Vương nổi giận cũng đến, tên lính hấp tấp cúi người lui xuống, không dám hó hé một lời nào nữa.

“Cuối cùng thì phụ vương cũng biết tức giận a”

“Đúng vậy, Đúng vậy”

Giọng nói của Bạch Ly và Hoa Lệ tỏ ra rất hứng thú, chuyện Hồ Vương tức giận đối với hai nàng có khi còn thú vị hơn cả những kì trân dị bảo ở ngoài Nội Điện kia. Nghe xong những lời này, không hiểu sao người trên kia chẳng những không trách mắng lấy nửa lời mà chỉ im lặng không nói gì. Để đến khi người ngồi bên cạnh mở miệng:

“Phụ vương của các con ấy à, chính là như vậy đó, chẳng bao giờ có kiên nhẫn cả”

Những lời nói này phát ra chẳng hề có chút kiêng kị, không cần phải “thưa dạ hỏi vâng” giống như các vương tộc khác. Những người ở trong Nội Điện này chính là thế, giống như một gia đình bình thường, cũng biết quan tâm, lo lắng, cũng biết cười đùa, vui vẻ vô tư, họ không quan tâm mọi người nói gì, cũng chẳng buồn quan tâm.

Nghe vợ mình nói như vậy, Hồ Vương cũng chỉ biết “Hừ” một tiếng cho có lệ, trên mặt đã có chút sắc đỏ vì xấu hổ. Bạch Ly thì một phát nhào vào lòng mẹ mình, nhận cái ôm ấm áp quen thuộc, rồi nói:

“Lần này con đi, mẫu thân cũng không cho con cái gì sao?”

Vừa hỏi như vậy, cô lại ra vẻ nũng nịu, nghe giọng nói hiền từ phát ra:

“Con ấy à, phải nhớ tự chăm sóc cho bản thân, nếu thấy khó khăn thì cứ về đây, nơi đây luôn là nhà của con, chào đón con trở về. Với lại… đi thì kiếm anh nào đẹp trai về, mẫu thân muốn bồng cháu lắm rồi đó”.( Đừng lo, sau con chị mang về chàng rể soái lắm ^-^))

“Mồ… Đừng chọc con chứ”

—————–
Các bạn độc giả thân mến và quý mến, nếu thấy hay thì bình luận ở bên dưới nhé!

Cảm ơn các bạn nhiều! Thank for reading!

Chưa có ai yêu thích truyện này!
× Chú ý: Ấn vào MENU chọn D/S TRUYỆN ĐANG ĐỌC hoặc ấn vào biểu tượng CUỘN GIẤY ở trên cùng để xem lại các truyện bạn đang đọc dở nhé.    

Đọc truyện hay đừng quên like và chia sẻ truyện tới bạn bè, để lại bình luận là cách để ủng hộ webtruyenfree. Thỉnh thoảng ấn vào q uảng c áo ngày 1-2 lần để tụi mình có kinh phí duy trì web các bạn nhé!


 BÌNH LUẬN TRUYỆN