Nam Sơn Năm Ấy Tuyết Rơi Đầy - Chương 28: Nam Sơn Năm Ấy Có Tuyết Rơi (Kết thúc viên mãn)
× Để đọc chương tiếp theo ấn vào nút (DS Chương) để chọn chương cần đọc hoặc ấn vào Chương Tiếp / Tiếp ở trên và phía dưới cùng trang.    

trước tiếp
28


Nam Sơn Năm Ấy Tuyết Rơi Đầy


Chương 28: Nam Sơn Năm Ấy Có Tuyết Rơi (Kết thúc viên mãn)


Yết hầu Hạ Nam Châu chuyển động, kéo nàng vào lòng.

Hai người như đều nhớ đến điều gì đó, nhất thời tâm trạng ngổn ngang.

Hắn nắm tay nàng, trở về căn phòng bọn họ từng ở cùng nhau. Mọi thứ đều giống như bốn năm trước, như thể thời gian chưa từng trôi qua.

Kỳ Lạc Tuyết ghé vào cửa sổ nhìn ra ngoài, mắt đỏ hoe.

Phía sau, Hạ Nam Châu ôm lấy eo nàng.

Hắn xoay mặt nàng lại, nhẹ nhàng hôn lên môi nàng, tất cả những điều đã qua, như thủy triều nhấn chìm bọn họ.

Y phục rơi đầy đất, lúc Hạ Nam Châu cúi người xuống, Kỳ Lạc Tuyết nhìn thấy rõ ràng vết sẹo trên n.g.ự.c hắn.

Nàng đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt v e, cảm giác gồ ghề, như bàn ủi nóng bỏng thiêu đốt trái tim nàng.

“Xin lỗi.” Kỳ Lạc Tuyết nói.

“Tuyết Nhi, đừng nói nữa, tất cả đã qua rồi.” Hắn cúi đầu hôn lên vết sẹo màu hồng vừa mới bong vảy trên vai nàng, trái tim bị cảm xúc phức tạp chiếm cứ: “Sau này chúng ta đều đừng để bị thương nữa.”

Lúc hắn đi vào, nàng khẽ nói: “Được.”

Đêm đó, Hạ Nam Châu và Kỳ Lạc Tuyết liền ngủ lại Hồng Mai Viện, Lạc Lạc và Nam Nam thì ở lại chỗ Trương phó quan.

Hai đứa nhỏ từ khi sinh ra đã ở bên Kỳ Lạc Tuyết, khi nào lại xa nhau?

Cho nên, vừa đến tối, liền ầm ĩ đòi ngủ với mẹ.

Trương phó quan không còn cách nào khác, đủ mọi cách đều đã thử qua rồi, ngay cả kịch bóng cũng mang ra, nhưng đều không có tác dụng.

Cuối cùng, vẫn là tam di thái của hắn rời khỏi bàn mạt chược, chỉ nói hai câu liền dỗ được hai đứa trẻ ngoan ngoãn đi ngủ.

Nàng ta nói: “Tiểu thiếu gia, tiểu tiểu thư, các con còn muốn có em trai, em gái nữa không? Nếu như muốn, vậy thì tối nay tự ngủ, như vậy mẹ các con rất nhanh sẽ sinh em trai, em gái cho các con rồi.”

Cho nên, từ đó về sau, hai đứa trẻ không còn tranh giành Kỳ Lạc Tuyết với Hạ Nam Châu vào ban đêm nữa.

Mà quả nhiên, lại một năm nữa, bụng Kỳ Lạc Tuyết lại to lên, khiến hai đứa nhỏ vô cùng vui vẻ, nhìn thấy phó quan nào cũng không nhịn được mà kéo người ta lại hỏi, trong bụng mẹ rốt cuộc là em trai hay em gái.

Lại hai năm nữa, con trai út của Hạ Nam Châu cũng đã biết chạy, đuổi theo sau anh trai và chị gái, khiến cả phủ đại soái đều tràn ngập tiếng cười vui vẻ.

Ngày hôm nay, Hạ Nam Châu nắm tay Kỳ Lạc Tuyết, lại đến Nam Sơn.

“Tuyết rơi rồi.” Nàng vui mừng nói.

Trên đỉnh đầu, những bông tuyết dày đặc bay lả tả rơi xuống, rất nhanh liền phủ kín cả Nam Sơn.

Mà trên Nam Sơn, hồng mai nở rộ, đều là do Hạ Nam Châu những năm nay cho người cấy ghép tới.

Nhưng lúc này cả núi tuyết rơi, hồng mai nở, cũng không bằng dung nhan của người bên cạnh.

Hắn quỳ xuống trước mặt nàng, muốn cõng nàng lên núi.

Kỳ Lạc Tuyết nằm nhoài lên lưng hắn, cố ý cắn tai hắn.

Hắn nhạy cảm, yết hầu chuyển động: “Tuyết Nhi, lại nghịch ngợm rồi?”

Giọng nói nàng trong trẻo, vang vọng trong thung lũng như chim hoàng oanh hót: “Vậy ngài thả ta xuống đi!”

Hạ Nam Châu cười: “Không thả, ta muốn cõng cả đời.”

Kỳ Lạc Tuyết không khỏi hỏi: “Vậy nếu ngài già rồi, không đi nổi nữa thì sao?”

“Vậy thì ta dắt tay nàng.” Hắn quay đầu lại, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đang tựa vào vai hắn: “Tuyết Nhi, chỉ cần ta còn sống, ta sẽ không buông tay nàng ra.”

“Tại sao?” Kỳ Lạc Tuyết rốt cuộc cũng hỏi ra câu hỏi vẫn luôn muốn biết: “Lúc đầu là tại sao, bởi vì dung mạo của ta?”

“Phải.” Hạ Nam Châu nghĩ, hắn trước kia quả thật không phải là người tốt gì: “Lúc đầu quả thật bởi vì nàng đẹp, không nhịn được muốn chiếm làm của riêng. Nhưng sau này, cho dù quên nàng bốn năm, ta cũng không thể chấp nhận bất kỳ ai nữa. Có lẽ, bởi vì chỉ có nàng, ta chỉ có thể có nàng.”

Kỳ Lạc Tuyết đột nhiên có chút cay mắt.

Nàng hít sâu một hơi: “Nam Châu, câu hỏi ngài từng hỏi ta lúc trước, ta muốn trả lời lại một lần nữa.”

Hạ Nam Châu nhìn về phía xa, nơi đó là căn nhà gỗ của bọn họ, tám năm quen biết nàng, hắn đã cho người tu sửa mấy lần.

Mà nơi đó, cũng là nơi hắn và nàng xa cách rồi lại trùng phùng.

“Tuyết Nhi, câu trả lời đó, ta đã sớm biết rồi.” Hắn khẽ nói.

(Hoàn toàn văn)

Chưa có ai yêu thích truyện này!
× Chú ý: Ấn vào MENU chọn D/S TRUYỆN ĐANG ĐỌC hoặc ấn vào biểu tượng CUỘN GIẤY ở trên cùng để xem lại các truyện bạn đang đọc dở nhé.    

Đọc truyện hay đừng quên like và chia sẻ truyện tới bạn bè, để lại bình luận là cách để ủng hộ webtruyenfree. Thỉnh thoảng ấn vào q uảng c áo ngày 1-2 lần để tụi mình có kinh phí duy trì web các bạn nhé!


 BÌNH LUẬN TRUYỆN