Ngọc Đàm Hoàng Hậu - Chương 23
× Để đọc chương tiếp theo ấn vào nút (DS Chương) để chọn chương cần đọc hoặc ấn vào Chương Tiếp / Tiếp ở trên và phía dưới cùng trang.    

trước tiếp
91


Ngọc Đàm Hoàng Hậu


Chương 23


Tang thương đã ngập tràn cả một đất nước, trên gương mặt người nào cũng lộ rõ vẻ rầu rĩ, đêm nay sẽ là một đêm rất dài, cả đất nước đều mặc đồ trắng, người dân xếp hàng ngay ngắn bên cổng thành. Bởi chỉ một lúc nữa thôi, tin dữ sẽ tới. Đối với họ, tuy thái tử chưa lên ngôi nhưng đã có công gây dựng một phần đất nước hưng thịnh như ngày nay. Nhờ thái tử mà bọn họ có đủ cơm ăn áo mặc, không còn phải ngủ ngoài đường, họ được ban ruộng, ban đất để làm ăn. Giờ đây khi nghe tin dữ, bọn họ không thiết làm gì, cùng nhau đợi ở cổng thành, cùng nhau thành tâm khấn phật mong thái tử bình an thoát được kiếp nạn này.

Trong cung, người nào người nấy đều tất bật chuẩn bị tang lễ. Không một ai thấy hoàng hậu, vậy nhưng họ chỉ nghĩ hoàng hậu quá đau buồn nên đã nhốt mình trong phòng. Sự thật là hoàng hậu đã rời khỏi cung lúc nào không hay, bà một mình tới Vương phủ. Đứng trước Vương phủ, lòng hận thù trong bà ngày một lớn, không ngờ thái tử sắp rời đi, thế nhưng Vương phủ vẫn không có bất cứ động thái nào, hoàn toàn điềm nhiên.

“Vương Ngọc Sơn, chính ngươi đã hại chết thái tử, chính tay ta sẽ giết biểu muội của ngươi.” Hoàng hậu thân tàn ma dại, gào thét điên cuồng, nhân lúc một tì nữ mở cửa, bà liền lẻn vào trong, tiến thẳng tới khuê phòng của Vương Ngọc Đàm.

Đêm tĩnh mịch. Không ngủ được, nàng liền thức dậy thắp đèn, chiếc khăn len quàng cổ của biểu ca, vẫn chưa hoàn thành xong. Vì vậy nàng cố gắng hoàn thành nốt, thế rồi cũng xong, hí hửng ngắm nhìn thành quả của mình, tuy không đẹp bằng mẹ nhưng cũng được coi là thành công mĩ mãn rồi.

“Muội vẫn chưa ngủ sao?” Biểu ca hầu như đêm nào cũng lấy kiếm ra luyện tập, huynh ấy nói buổi sáng bận phải vào trầu nên không có thời gian luyện kiếm. Do vậy cứ tối rảnh là luyện cả đêm.

Nhìn thấy biểu ca, nàng vui lắm vội vàng khoe thành quả của mình. Tuy thừa biết dù cho xấu hay không đẹp đến mấy, huynh ấy cũng sẽ không bao giờ thẳng thừng chê mà buột miệng khen ngợi suốt ngày. Mặc dù biết là nói dối nhưng nàng cũng hùa theo.

“Ồ, khăn của huynh đây hả? Đẹp quá! Còn đẹp hơn cả cái lần trước nữa.” Biểu ca cẩn thận ngắm từng đường khâu rồi gật gù,” Quả nhiên ngày càng tiến bộ.” Vậy mà khi nhìn thấy ba chữ cuối cùng của chiếc khăn, biểu ca liền nhíu mày, “Thì ra đây là lý do muội nhất quyết không để mẹ đan khăn cho huynh.”

Vương Ngọc Đàm khẽ:”Hả?”một tiếng rồi cố lảng đi chỗ khác.

Ba chữ cuối cùng đó chính là tên của nhị tiểu thư “Khâu Lộ Lộ” nổi tiếng với tài đánh đàn, ca hát không ai sánh bằng, đồng thời chính là thanh mai trúc mã của biểu ca. Hai người họ cũng sắp trở thành phu thê của nhau rồi, nàng cố tình thêm ba chữ đó vào là để nhắc nhở “Huynh đã có phu nhân rồi”.

Chưa có ai yêu thích truyện này!
× Chú ý: Ấn vào MENU chọn D/S TRUYỆN ĐANG ĐỌC hoặc ấn vào biểu tượng CUỘN GIẤY ở trên cùng để xem lại các truyện bạn đang đọc dở nhé.    

Đọc truyện hay đừng quên like và chia sẻ truyện tới bạn bè, để lại bình luận là cách để ủng hộ webtruyenfree. Thỉnh thoảng ấn vào q uảng c áo ngày 1-2 lần để tụi mình có kinh phí duy trì web các bạn nhé!


 BÌNH LUẬN TRUYỆN